Danh mục thơ Thâm Tâm từ 1935 đến 1948 mới sưu tầm

1. Đây cảnh cũ, đâu người xưa

2. Lệ thu

3. Nụ “sen thu”

4. Mơ lợt

5. Chút tình bỡ ngỡ

6. Cố lãng quên đi

7. Nhơ bẩn

8. Phấn bướm

9. Tiếng xưa

10. Hái lộc

11. Tự tử

12. Không đề

13. Quán vắng

14. Cuối mùa

15. Hoa gạo

16. Các anh

17. Hư không

18. Chiều tháng ba

19. Xa xôi

20. Thâm tâm

21. Thơ ngắn

22. Tứ sầu

23. Cuối thu

24. Lưu biệt

25. Thơ thêu trên lụa

26. Màu máu Ti gôn

27. Bán hoa đào

28. Tống biệt hành

29. Mơ thuở thanh bình

30. Ngược gió

31. Vạn lý trường thành

32. Chết

33. Ngậm ngùi cố sự

34. Dang dở

35. Thơ lên đường

36. Chào Hương Sơn

37. Một mảnh tình – Lá quạt hoa quỳ

38. Viết đêm

39. Tráng ca

40. Can trường hành

41. Vọng nhân hành

42. Mùa thu mới

43. Căm thù

44. Chiều mưa đường số 5

45. Ngô sơn vọng nguyệt

46. Hai sắc hoa Tigôn

47. Nàng dệt lụa

48. Những dêm trăng

49. Ngây thơ

50. Ngày qua

46. Hai sắc hoa Tigôn

Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn,
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn,
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc,
Tôi chờ người đến với yêu đương.

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong,
Và phương trời thẳm mờ sương, cát,
Tay vít dây hoa trắng cạnh lòng.

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi,
Thở dài trong lúc thấy tôi vui,
Bảo rằng: “Hoa, dáng như tim vỡ,
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi!”

Thuở đó nào tôi có hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly,
Cho nên cười đáp: “Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy.”

*

Đâu biết lần đi một lỡ làng,
Dưới trời gian khổ chết yêu đương.
Người xa xăm quá! – Tôi buồn lắm
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường.

Từ đó thu rồi thu lại thu,
Lòng tôi còn giá đến bao giờ?
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy cho nên vẫn hững hờ!

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi,
Mà từng thu chết, từng thu chết,
Vẫn giấu trong tâm bóng “một người”.

*

Buồn quá! hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
(Nhưng hồng) tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha.

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi:
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã,
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi!

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ,
Chiều thu hoa đỏ rụng, chiều thu
Gió về lạnh lẽo, chân mây vắng,
Người ấy ngang sông đứng ngóng đò…

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng,
Trời ơi! người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa… vỡ
Tựa trái tim, phai tựa máu hồng…?

T.T.Kh.

Tiểu thuyết thứ bảy, số 179 (30-10-1937)

8. Phấn bướm

Vườn giám chiều nay gió lộng về…

Ngắt chùm cỏ bạc xách lê thê,

Ta đi săn bướm trong màu nắng,

-Ồ! Cánh hoa chi đậu dưới hè?

– Ra cánh bướm vàng hãi gió may,

Bíu trên chốc cỏ, cỏ nghiêng lay…

Ta vồ, ta bắt, nhưng kìa nắng

Gió thổi bay… Kìa, chiếc bướm bay!

Bướm vụt mờ tan trong nắng rơi,

Còn dư chút phấn bợn tay thôi!

Ta về, phong nhẹm hương tàn đó

Mà nhớ, mà so với “một người”.

Tựa với cô em thoáng rỡn qua,

Phớt quầng mắt lệ, sưởi lòng ta.

Một giờ thu ấy, rồi êm lặng…

– Thoáng, rỡn đâu còn dáng thướt tha?

Phấn bướm, hình em giữ ở lòng,

Ta chờ… ngày bướm liệng ngang song,

Ngày em nghiêng nón ngang vai, đến

Rắc ánh môi cười lẫn nắng đông!

Tuấn Trình

Tuần báo Bắc Hà, Số  17, (3-12-1936)

42. Mùa thu mới

Trái hồng trĩu xuống cây rơm,

Sáng nay mùa cốm dậy thơm đầy làng.

Lúa vươn thân hút ánh vàng,

Nguồn tươi vồng nở thu sang tốt lành.

Vườn ai ngồn ngộn rau xanh,

Nhà ai mới dựng mái gianh đậm đà.

Góc sân lửa bếp rà rà,

Giữa sân vừa nở đàn gà óng tơ.

Mắt dài còn biếc cơn mơ,

Có người dõi ống khói mờ cuối sông,

Thiết tha ý vọ thương chồng,

Gửi lên xưởng máy tấc lòng lúa quê.

Chim ra tới tấp bốn bề,

Đò ngang tiếng gọi đã nghe ời ời,

Ngửa trông bài học giữa giỏi,

E mình mù chữ đường đởi lỡ chân,

Ấy ai hối hả đánh vần,

Thú vui tập đọc một lần mà say.

Đường xa tắm tắp cò bay,

Gió thu gợi dải yếm hây hây đào.

Ngõ soan khối miệng thì thào

Chuyện năm đám cưới gộp vào một nơi;

Tinh mơ, hoa mộc thơm rồi,

Uỷ ban làng báo một lời là xong.

Lối đi tói nẻo hội đồng,

Họ trai họ gái đều trông ngọn cờ…

Hồn thiêng khắp hết cõi bờ

Sáng nay óng ánh, trên tơ vải điều.

Nghiêm! chào! còi thét tiếng kêu!

Mấy anh Vệ-quốc nghe reo sóng đời.

Bình thân, ngước mắt sáng ngời,

Lạnh lùng không chuyển cốt người sắt đanh.

Tạp chí Tiên Phong, số 15-16-17, tr. 58, 1946

38. Viết đêm

Ngày tối cầy xong mươi luống chữ,

Mây giời lảng đảng giục buồn hiu.

Thơ lười gửi bạn vài câu nhỏ,

Bút mỏi cười ta lắm vận nghèo.

Ngoài phố mưa bay mờ bóng cũ,

Trên vai tóc rụng gợn niềm yêu.

Hoa đèn không hiểu lòng trang giấy,

Soi mãi trên bàn cái vắng teo.

Tiểu thuyết thứ bảy số 488 (20-11-1943)

35. Thơ lên đường

            Đề tựa thơ Trần Huyền Trân

Chàng say màu son sắt

Lại khát ánh hoa sương

Nửa đời khôn ném bút

Dăm chuyến vẫn chê hương.

Thơ chàng cho lính thú

Lính thú ngút trùng dương

Thơ chàng cho xuân nữ

Xuân nữ cười đoạn trường.

Hôm nay

            thơ lên đường

Hồn chàng ra thiên hạ

Ta vừa nghe lã chã dòng sương

Ngâm thôi

            quăng bút cười ha hả

Đây một loài hoa khác hải đường.

1942

23. Cuối thu

Tình tan giấc mộng lòng đau,

Nửa mong tảng sáng, nửa cầu thẳm khuya.

Tiếng chuông tận giáo đường kia

Hay trong chùa nọ, sầu chia sang người.

Biết sương đang đổ nên lười

Nằm nghe lá rụng đôi hồi gió Tây.

Em ơi buồn lạnh thế này,

Cùng ta chẳng có một ngày nằm đôi.

Hãy nghe trong một chiều sầu

Tiếng xe lạch cạch lên cầu lỏng tay…

Người xưa đang ngẩn bước giầy,

Xuống xe, đứng nhớ ai gầy với thu.

Tiểu thuyết thứ bảy số 333 (19-10-1940)