Heo may thổi vào lòng em lác đác
Những lá khô đã chết cả màu tươi.
Nàng Lan
Tôi đã thấy một chiều ghê tởm quá,
Bên thi bài người hủi đẫm tanh hôi!
Và hôm sau, vùi rấp dưới chân đồi,
Kẻ số mệnh – hỡi linh hồn đau khổ.
Hỡi xác thịt sẽ rữa dần đưới mộ!
Không một tia khói gợn của tuần hương
Và một vài giọt lệ khóc vì… thương.
Tôi chỉ thấy lạnh lùng, người quá khách
Xéo lên đồi, màng cỏ sương vỡ rách
Khẽ kêu lên, như tiếng của âm hồn…
Họ quay đi, khạc nhổ và bồn chồn
Chừng hãi sợ mảnh thây tàn nhầy nhụa!
Vong linh ơi! Thâm tâm ta nhớp nhúa,
Đầy lỗi lầm, hối hận… Ta ngồi đây
Gõ lên mồ ngươi từng một ngón tay
Cho ta thấy tiếng hồn ta nức nở.
Ta cũng bị đời mỉa mai, ruồng bỏ,
Vì tội tình bừa bãi, mà ta không
Thấy bóng hình cứu vớt của Mênh Mông!
Để nhơ nhuốc như mình ngươi hoen rữa.
Không bao giờ lòng ta trong trắng nữa…
Tuấn Trình
Tuân báo Bắc Hà, Số 16, (26-11-1936)
đáp bài “Không về” của Nàng Lê đăng Bắc Hà số 6
Khóm trúc tuôn rơi hàng lệ cũ,
Con thuyền buộc chặt mối tình già.
Thơ Đường
Buổi ấy, sao chìm, tiếng nhạn đâu
Gọi hơi thu nổi suốt ngàn dâu,
Giọng gà sớm gáy giờ ly biệt,
– Kìa, cuối trời xa đã trắng màu!
Ta bước lên bờ, em dưới sông
Cắm thuyền, sương dột lạnh lùng không?
Khoát tay vốc nước, em lau mặt
Giấu lệ rơi… mà vẫn ngước trông …
Rồi gió may reo lá tả tơi,
Ta còn buồn đoái lại… Nhưng nơi
Đìu hiu bến nước sương bừng sáng,
Em chỉ còn là chiếc bóng thôi!
Những sắc hoa phai, những vẻ mây
Đã mờ từng sớm, những thân cây
Ngang đồi ngơ ngác như trông ngóng…
Những mấy lần thu nhuộm tháng ngày!
Ta nhớ mầu trăng đọng mắt huyền
Khi ta hôn ngấn lệ đầu tiên,
Và chưa quên ánh sao chìm tắt
Trên sóng khi em vốc nước lên …
Ta biết, năm năm, em nản lòng
Khi luồng gió mới cuốn ngang sông
Lá vàng từng đợt. Ôi, hiu hắt!
Ngày thắm trôi theo nước cuộn giòng…
Đường thế xa xăm cát trắng bay,
Mà đời lý tưởng vẫn mê say!
Chân ta mải bước trong gian khổ,
Cố lãng quên em lẫn tháng ngày…
Nhưng đêm nay gió lạnh, sao tàn,
Chim lạ đem về tiếng thở than,
Ta trạnh thương người lần tóc bạc
Bên đèn khuya ở bến sông Hàn.
Tuấn Trình
Tuần báo Bắc Hà, Số 11, (19-10-1936)
Lơ đãng, em nâng, rủ bức rèm,
Mắt buồn quên ngắm ánh chiều in
Trên hồ thu nhạt, vì em ngại
Khôn thả hồn say cánh mộng êm.
Tình em như khói, nửa mang mang
Nửa quyến mây êm gợn nhẹ nhàng
Cánh nhạn bên trời xa vắng vẻ,
Lờ đờ như vẫy khói nhòa tan…
Em biết lòng em đượm ái ân
Như anh ca mãi mộng “Tình quân”
Nhưng sao ta lại như chim, khói
Chim lửng lơ trôi, khói tản dần.
Em chẳng hay: Tình mới mẻ kia
Dẫu nồng, dẫu thắm, dẫu say mê
Vẫn còn vương vấn vòng e lệ
Đừng bảo: Lòng em chả ngượng gì!
Nhưng mà tiếng hát của yêu đương
Êm ái ru ta đắm mộng trường.
Anh chẳng quên đi, em vẫn nhớ
Như hoa thu vẫn đẫm màu sương.
T. G. Kh.
Tân Việt văn đoàn, số 8, 1935
Tặng Tym
Mơ vẫy bạn, tay tung dây nắng liễu,
Mắt buồn trông giọt phấn đọng tim sen.
Ta không muốn say sưa cùng ráng yếu
Nhuộm vàng đào đôi vịt nước hồ in…
Bởi, ai ơi! Bức uyên ương ai tặng,
Màu thuốc phai lần lữa, với tình quên.
Đã xóa nhòa giấc mơ thời mộng thắm!
Để trăm năm đời vắng giận hờn tim!
Mà ôm tranh ruổi dài đường cô lữ,
Nét phôi pha hoen chết cả màu tươi.
Ta biết tìm đâu được, mộng lòng ơi!?
Trăm Năm
Tân Việt văn đoàn, số 3, 1935
Hè đã tàn rồi! Thiếu nữ ơi!
Hồ xanh ủ lạnh phấn hương trời…
Má sen rưng nước, người rưng lệ,
Khóc vẻ hồng non héo nửa vời.
– Nhưng tiếng thu than, làn sóng gợn;
“Tìm đâu hoa thắm nét?” Em cười…
Trăm Năm
Tân Việt văn đoàn, số 3, 1935
Sông bao la vẻ ngân buồn…
Ngẩn ngơ lòng vắng chạnh hờn, thu ơi!
Gái thêu oán dõi ven trời:
Xa xăm khói nước, ngậm ngùi duyên tơ.
Muôn năm ôm ấp “hững hờ”
Sông nhầu ứa lệ pha mờ trăng rung.
Vần thơ biếng gửi điệu lòng,
Lời sương gieo trúc mơ mòng… nhắn đưa…
Kim thêu, ồ! Gẫy bao giờ?
Buồn tênh ánh nước mầu thu gợn nhòa.
Lạnh lùng… tiếng quạ xa xa,
Phả mơ hồ khúc sáo tha thiết sầu.
Hắt hiu gieo ngọn liễu rầu,
Vi vu ru gió ấp lầu phiêu diêu.
Rung sương, tiếng nhạn dặt dìu,
Tưởng như trông ngóng chàng Ngưu nấc lòng.
Nhưng xa, xa tắp muôn trùng,
Sông tan nửa nhịp cầu vồng… Than ôi!
Kìa, con quạ dọc chân trời,
Ngậm bờ Ngâu trắng tuyệt vời bay đâu?
Mông mênh sông lóa đục mầu,
Bọt thêu giọt lệ ngậm sầu, ngâm nga.
Lời buồn tan rớt mưa xa,
Ngàn năm, ôi! Khóc duyên hoa lỡ làng.
Trăm Năm
Tân Việt văn đoàn, số 2, 1935






















































