Nắng chiều – Tản văn

NẮNG CHIỀU

Những vừng cây ở bên Giám đang vương đầy những ánh vàng nhạt, dư sót…

Anh Kim chỉ tay như điểm một lời thơ, rồi nói: Ánh nắng lướt trên nõn chuối như một sự mơn trớn dịu dàng, lại rơi từng mảnh theo lá khô như căm tức, tuyệt vọng, lại…

Tôi kéo tay anh ta lại, ngước mắt để tỏ dấu muốn một phút lặng yên. Là vì tôi vừa mới buồn rầu nhận thấy ở trong tia nắng xuyên rớt kia có vẩn những cát bụi. Tôi không muốn anh ta nghĩ đến những tâm trạng tầm thường, những cảm giác mê ly trong ảo mộng nữa! Tôi thoáng tưởng đến hình ảnh một buổi chiều kia, mấy đứa trẻ mồ côi chúi rụi dưới một cái quán chợ đổ nát để ăn bữa cơm chiều, nó lạnh lùng sao! tăm tối sao! không có lấy một tia nắng nào soi rọi tới! Rồi bao nhiêu những bức tranh đau đớn như thế hiện ra trong tâm tưởng tôi cùng với những tia nắng lọt qua khe liếp, thấm xuống vũng bùn, rơi trên một thi hài, và lênh láng giữa một vũng máu…

Thành ra một bức màu nắng chiều của hôm nay, tôi chỉ nhận thấy những vết loang đau đớn, những vẻ sắc thê thảm của thời đại mà nhân loại chấm phá nên. Và tôi còn căm tức rằng tại sao hạng người thấp kém ấy cứ chịu thấp kém mãi, chịu dập vùi mãi, như nắng chiều cứ dần dần ngụp tắt ở chân trời.

Tuấn Trình

Tuần báo Bắc Hà, Số 15, 19-11-1936

Khi mùa thu lạnh – Tản văn

KHI MÙA THU LẠNH

Đây là một buổi sáng thu, một buổi sáng mà những tiếng lá khô ràn rạt cuốn theo luồng gió đã chạm mạnh tới lòng tôi.

Tựa lựng vào một thân cây trong Văn Miếu, tôi ngồi từ lúc sương chưa tan, đợi một vài tiếng chim lạ đến gõ vào tâm hồn tôi một vài thi tứ…

Những chiếc lá muỗm rơi sạc sào như tiếng thở tuyệt vọng, gió sớm rền rĩ lướt trên làn bông may trắng xóa, mãi tới hôm nay tôi mới thấy mùa thu về ở trong lòng!

Gió thu đã lạnh!

Người sương phụ bên gác kia vì đâu mà ru con như khóc? Dưới gốc đại, sao ông già hững hờ dừng tay chẳng quét lá khô đi? Đầu phố, cô gái thơ mười sáu bỗng dưng tựa cửa ngẩn ngơ! Và… hôm qua, một gã chinh phu từ nơi xa lạ đã trở về!

– Cỏ phải chăng, mùa thu đem lại những cảm giác buồn nản? Không! Tôi đã chán với tâm sự những người ta! Cuốn đi, cát lốc ơi! Hãy cuốn đi những hình ảnh cũ! Tôi không muốn sương thu gieo cho một hạt lệ. Tôi muốn đập lên tấm bia đá kia để vỡ ra một lời huyền bí, tôi muốn gió mới thổi lại cho hồn tôi những ý thơ là lạ, tôi muốn lòng tôi tươi ra cùng nắng hanh!

Tuấn Trình

Tuần báo Bắc Hà, Số 14, 12-11-1936

55. Xuân biệt

XUÂN BIỆT

Tiểu thuyết thứ bảy số 441, (28-11-1942)

Em ta một khép cửa phòng thu,

Ném chén mưa mây, dứt tạc thù,

Xua tay xua đẩy hồn lưu luyến,

Trả bốn phương trời chí lãng du.

 

Quán hồn đơn lạnh trọ tình đêm,

Son phấn ngùi thương vắng giải đòn,

Trơ lại thân gầy làn bóng cũ,

Lòng thu nhạt chết vết tiền duyên.

 

Còn say đâu được màu xuân nữ,

Mà giở chăn đơn nhớ dáng mềm?

 

Thà gối đau thương, mái tóc giả,

Đắp bằng tiếc hận, giấc ly nga,

Ôm trong tay ngủ bầu không rỗng,

Ru mộng vô tình, tiếng độc ca.

 

THÂM TÂM