Khi mùa thu lạnh – Tản văn

KHI MÙA THU LẠNH

Đây là một buổi sáng thu, một buổi sáng mà những tiếng lá khô ràn rạt cuốn theo luồng gió đã chạm mạnh tới lòng tôi.

Tựa lựng vào một thân cây trong Văn Miếu, tôi ngồi từ lúc sương chưa tan, đợi một vài tiếng chim lạ đến gõ vào tâm hồn tôi một vài thi tứ…

Những chiếc lá muỗm rơi sạc sào như tiếng thở tuyệt vọng, gió sớm rền rĩ lướt trên làn bông may trắng xóa, mãi tới hôm nay tôi mới thấy mùa thu về ở trong lòng!

Gió thu đã lạnh!

Người sương phụ bên gác kia vì đâu mà ru con như khóc? Dưới gốc đại, sao ông già hững hờ dừng tay chẳng quét lá khô đi? Đầu phố, cô gái thơ mười sáu bỗng dưng tựa cửa ngẩn ngơ! Và… hôm qua, một gã chinh phu từ nơi xa lạ đã trở về!

– Cỏ phải chăng, mùa thu đem lại những cảm giác buồn nản? Không! Tôi đã chán với tâm sự những người ta! Cuốn đi, cát lốc ơi! Hãy cuốn đi những hình ảnh cũ! Tôi không muốn sương thu gieo cho một hạt lệ. Tôi muốn đập lên tấm bia đá kia để vỡ ra một lời huyền bí, tôi muốn gió mới thổi lại cho hồn tôi những ý thơ là lạ, tôi muốn lòng tôi tươi ra cùng nắng hanh!

Tuấn Trình

Tuần báo Bắc Hà, Số 14, 12-11-1936

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *