Skip to content
XUÂN BIỆT
Tiểu thuyết thứ bảy số 441, (28-11-1942)
Em ta một khép cửa phòng thu,
Ném chén mưa mây, dứt tạc thù,
Xua tay xua đẩy hồn lưu luyến,
Trả bốn phương trời chí lãng du.
Quán hồn đơn lạnh trọ tình đêm,
Son phấn ngùi thương vắng giải đòn,
Trơ lại thân gầy làn bóng cũ,
Lòng thu nhạt chết vết tiền duyên.
Còn say đâu được màu xuân nữ,
Mà giở chăn đơn nhớ dáng mềm?
Thà gối đau thương, mái tóc giả,
Đắp bằng tiếc hận, giấc ly nga,
Ôm trong tay ngủ bầu không rỗng,
Ru mộng vô tình, tiếng độc ca.
THÂM TÂM