Nắng chiều – Tản văn

NẮNG CHIỀU

Những vừng cây ở bên Giám đang vương đầy những ánh vàng nhạt, dư sót…

Anh Kim chỉ tay như điểm một lời thơ, rồi nói: Ánh nắng lướt trên nõn chuối như một sự mơn trớn dịu dàng, lại rơi từng mảnh theo lá khô như căm tức, tuyệt vọng, lại…

Tôi kéo tay anh ta lại, ngước mắt để tỏ dấu muốn một phút lặng yên. Là vì tôi vừa mới buồn rầu nhận thấy ở trong tia nắng xuyên rớt kia có vẩn những cát bụi. Tôi không muốn anh ta nghĩ đến những tâm trạng tầm thường, những cảm giác mê ly trong ảo mộng nữa! Tôi thoáng tưởng đến hình ảnh một buổi chiều kia, mấy đứa trẻ mồ côi chúi rụi dưới một cái quán chợ đổ nát để ăn bữa cơm chiều, nó lạnh lùng sao! tăm tối sao! không có lấy một tia nắng nào soi rọi tới! Rồi bao nhiêu những bức tranh đau đớn như thế hiện ra trong tâm tưởng tôi cùng với những tia nắng lọt qua khe liếp, thấm xuống vũng bùn, rơi trên một thi hài, và lênh láng giữa một vũng máu…

Thành ra một bức màu nắng chiều của hôm nay, tôi chỉ nhận thấy những vết loang đau đớn, những vẻ sắc thê thảm của thời đại mà nhân loại chấm phá nên. Và tôi còn căm tức rằng tại sao hạng người thấp kém ấy cứ chịu thấp kém mãi, chịu dập vùi mãi, như nắng chiều cứ dần dần ngụp tắt ở chân trời.

Tuấn Trình

Tuần báo Bắc Hà, Số 15, 19-11-1936

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *