
Tình quân hỡi, những buổi chiều nắng tắt,
Tay gió may khẽ vít ngọn tre già.
Tiếng đờn ai ở nơi đâu réo rắt,
Âm thầm như tiếng gọi của hồn thơ.
Em trạnh nhớ ngày vui tươi nồng thắm
Ấp tim ai nồng đượm hương ái ân.
Em trạnh nhớ phút thiêng liêng mê đắm
Gục bên lòng chung mộng với tình quân.
Nay ai vắng khiến em buồn man mác,
Ôm tim sầu ngày tháng đợi chờ ai.
Heo may thổi vào lòng em lác đác
Những lá khô đã chết cả màu tươi!
Nàng Lan
Tuần báo Bắc Hà, số 10 (12-10-1936)
Thuở ấy, ngây thơ chửa biết gì,
Vui đùa, giận dỗi, chẳng lo chi.
Đánh ô, chơi chắt cùng em bé
Một chuỗi ngày xanh vụt biến đi.
Tâm tình chất phác, tính hồn nhiên,
Chẳng biết đau thương, chẳng biết phiền,
Chẳng biết thời gian đang biến đổi,
Sướng thay tuổi trẻ, tuổi thần tiên!
Bỗng một ngày kia biết thẹn thùng,
Không đùa nghịch nữa, đứng bên song,
Soi gương, âu yếm tô mày liễu,
Môi thắm,son tươi, má gợn hồng!
Nàng Lan
Tuần báo Bắc Hà, số 10 (12-10-1936)
Những đêm trăng, gọi nàng bên lầu vắng.
Tôi lặng buồn, cho ngọn gió bay đi.
Gió trở lại, chòm cau trên tường trắng
Khẽ lắc đầu, chìm nổi những chi chi…
Những đêm trăng trên lầu cao, nàng tựa,
Buông tóc huyền óng ả dưới trăng ngân.
Mảnh khăn đào vội lau hàng lệ ứa,
Rồi buông tay cho gió thổi qua sân…
Những đêm trăng, tắm mình trong mộng ảo,
Lá ôm nhau nằm ngủ đợi sương gieo,
Trăng nhởn nhớ trút quanh mình xiêm áo,
Bay ngổn ngang vương vấn ngọn lầu cao.
Ngủ đi Trăng! Kéo dồn mây nọ lại!
Soi làm chi gang tấc cảnh muôn trùng?
Ngủ đi em, ngồi kia em khóc mãi,
Sương gieo rồi, em đóng cửa lại không!
Nhưng óng ả tóc tơ còn buông xõa,
Lệ còn rơi chan chứa với trăng ngần,
Thơ còn bay, gió kia còn vội vã
Thả hồn yêu bay vượt giải Sông Ngân!
Giữa hai tôi khoảng không gian tàn nhẫn
Cứ kéo dài chia rẽ mãi hai tôi.
Dòng thời gian giục người ta quên lãng,
Những đêm trăng vẫn sáng rực lòng tôi.
Trái Tim
Tuần báo Bắc Hà, Số 9 (5-6-1937)
Tặng Thủy Hải
Nàng dệt lụa
Tôi ngâm thơ.
Lụa vàng in nổi cánh tay ngà,
Thoi sừng đưa thoăn thoắt
Nhịp chân đun dìu dặt
Như gõ nhịp vần thơ,
Tay ngà thoi buông bắt,
Nàng dệt lụa hay là dệt thơ?
Nàng dệt lụa
Tôi thầm ca
Chỉ vàng vương vấn mối tình mơ.
Dọc ngang tơ mấy sợi
Theo thoi huyền len lỏi
Như len lỏi lòng ta.
Nhịp chân nàng mãi mãi
– Nàng dệt lụa hay là dệt mối tình ta.
Trái Tim
Tuần báo Bắc Hà, Số 19 (11-3-1937)
Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn,
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn,
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc,
Tôi chờ người đến với yêu đương.
Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong,
Và phương trời thẳm mờ sương, cát,
Tay vít dây hoa trắng cạnh lòng.
Người ấy thường hay vuốt tóc tôi,
Thở dài trong lúc thấy tôi vui,
Bảo rằng: “Hoa, dáng như tim vỡ,
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi!”
Thuở đó nào tôi có hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly,
Cho nên cười đáp: “Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy.”
*
Đâu biết lần đi một lỡ làng,
Dưới trời gian khổ chết yêu đương.
Người xa xăm quá! – Tôi buồn lắm
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường.
Từ đó thu rồi thu lại thu,
Lòng tôi còn giá đến bao giờ?
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy cho nên vẫn hững hờ!
Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi,
Mà từng thu chết, từng thu chết,
Vẫn giấu trong tâm bóng “một người”.
*
Buồn quá! hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
(Nhưng hồng) tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha.
Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi:
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã,
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi!
Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ,
Chiều thu hoa đỏ rụng, chiều thu
Gió về lạnh lẽo, chân mây vắng,
Người ấy ngang sông đứng ngóng đò…
Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng,
Trời ơi! người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa… vỡ
Tựa trái tim, phai tựa máu hồng…?
























