Từng sắc hoa phai. Những vẻ mây
Đã mờ từng sớm. Mấy hàng cây
Ngang đồi ngơ ngác như trông ngóng
Giời mấy lần thu úa tháng ngày…
Lát thêm san sát lá vàng mưa
Ai khiến xui ai chán đợi chờ
Rừng tóc e mầu sương tuyết cải
Chim gà rừng cũ hót càng thưa.
Ngoài bãi đìu hiu gió tịch dương
Bay vàng đôi lối…Nhớ càng thương
Những người cô-lão lên cao ngó
Nắng cháy bơ phờ mái tóc sương.
Chiều xóa dải sông, xóa cả đi
Bông lau lợt đợt, bóng chia ly
Dăm ba chiều cũ ngơi ngơi tắt
Tiếng vọng hương không gửi gắm về!
Lão phụ liu điu đợi mỗi đêm
Sương chiều đặc ngõ, giá lòng kiên
Gió vi vu thổi, hơi hiu hắt
Giấc lạnh đôi hồi mộng nhóm lên.
Mơ thấy thây chồng xa ngất nơi
Sóng muôn trùng đổ, rặt khơi vơi
Thấy con-giòng máu giang hồ kế
Năm tháng say đi bốn góc trời…
Tiểu thuyết thứ bảy số 312 (25-5-1940)